MẪU CHUYỆN: CHÚ NGÃ CÓ ĐAU KHÔNG?

Thứ hai, 25/3/2024, 13:56
Lượt đọc: 1359

Vào đầu năm 1954, khi tiết trời chuyển sang xuân, Việt Bắc vẫn là nơi rét buốt. Gió bấc thổi mạnh, mưa phùn lâm râm làm cái lạnh thấu cốt, nhưng Bác Hồ vẫn làm việc đến khuya. Bác khoác chiếc áo bông cũ, miệng ngậm điếu thuốc lá hồng bật, tiếng máy chữ vang lách tách, lách tách đều đều... Trời lạnh, nhưng đứng gần Bác, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp. Tôi đi vòng quanh lán, suy nghĩ về cuộc sống. Bỗng nhiên, tôi bị thụt chân xuống hố tránh máy bay. Nghe tiếng bước chân lại gần, Bác hỏi: – Chú ngã có đau không? Hồi tỉnh, tôi thấy Bác đang cúi xuống, tay áo bông đã bỏ, chân đi tất, một chân guốc, một chân trần, nước mắt trào ra. Bác vừa kéo tôi vừa nói: – Chú ngã thì đau lắm. Ngồi xuống đây, Bác bóp chân cho chú. Ngồi xuống! Ngồi xuống! Tôi ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình. Bác ơi! Bác thật tận tâm với chúng cháu! Tôi trả lời: – Thưa Bác, cháu không sao đâu ạ. Tôi cố gắng đi để Bác yên tâm. Bác cười hiền và nhắc nhở: “Làm mọi việc cẩn thận nhé.” Bác quay lại máy chữ. Tôi nhìn theo Bác, nghe tiếng máy chữ lách tách, đều đều giữa đêm Việt Bắc. Bài học rút ra từ trải nghiệm: Bác Hồ, người lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, luôn có tình yêu thương không ngừng dành cho đồng bào và quân nhân. Đối với chiến sĩ, Bác luôn quan tâm như một người cha quan tâm đến con cái. Dù trời lạnh, khi biết một chiến sĩ ngã, Bác không ngần ngại bỏ áo ấm và giày, hỏi thăm và chăm sóc. Tình thương của Bác làm tăng thêm lòng yêu mến và tôn trọng đối với người lãnh đạo vĩ đại của dân tộc. Câu chuyện trên là minh chứng cho việc trong cuộc sống, tình yêu thương và quan tâm đóng vai trò quan trọng. Hãy trao đi tình yêu thương và quan tâm của bạn đối với mọi người, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn bạn nghĩ.

Ảnh đại diện

Tin cùng chuyên mục

TRƯỜNG MẦM NON 19/8

Địa chỉ: 31/7A ấp 16 xã Xuân Thới Sơn, Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại: (028)66.849.539

Tập đoàn công nghệ Quảng Ích